- Kí hiệu <3 là gì thế?
- Là trái tim, ngốc vậy?
- Nhưng mà…
- Nhưng gì?
- Trong toán học nó có nghĩa là “nhỏ hơn 3” mà.
- Ừh. hihi
- Àh… Hiểu rồi. Thế có nghĩa là trong tình yêu, trái tim không có chỗ đứng cho người thứ 3.
Trái tim chỉ dành riêng cho 2 người mà thôi.^_^ ♥
Reblogged from dochanhlangtu
Reblogged from trangbabykute
(Source: trangbabykute)
Reblogged from ohlaloove
H
Reblogged from cupid412
Là người đàn ông xài được thì ...
.
Không cần phải lãng mạn nhưng nhất định phải biết chịu trách nhiệm
.
Không cần phải có nhiều tiền nhưng nhất định phải biết nuôi gia đình
.
Không cần mọi chuyện đều phải nghe theo cha mẹ nhưng nhất định phải có lòng hiếu thảo
.
Không cần phải tam tòng tứ đức nhưng nhất định phải biết chiều chuộng vợ
.
Không cần thăng tiến nhanh nhưng nhất định phải có thời gian bên gia đình
.
Không cần phải chăm sóc con cái nhưng nhất định phải yêu thương con cái
.
Không cần phải có tư tưởng lớn lao nhưng nhất định phải có chủ ý
.
.
.
via TRINH THIEN LAM
Reblogged from cupid412
Reblogged from tonothing
Reblogged from dochanhlangtu
(Source: tumblrdryers)
" Mình cho tiền em làm lại cái ngực nhá, con bú nhiều hỏng hết rồi " | New Vegas
Thằng bạn về VN mang cho gói cà phê Trung Nguyên số 4 vừa thơm vừa đậm vừa chất, anh mừng lắm ... Vội vàng pha lấy một cốc to, cho tí sữa đặc có đờm ... nhầm có đường vào ngoáy đều, rắc vài hạt muối rồi anh bê nguyên cả bộ xuống sân trường thưởng thức. Thằng tây nhợn cùng lab chun mũi hít hít rồi hỏi "CLGT?" dịch sang tiếng tây là "Oát đờ phúc ...". Anh liếc cái cốc cappuccino của nó một cái rồi khinh khỉnh giả nhời "Cà phê quê tao đới ...". Tây nhợn ngửi mùi thơm như chó hít nước hoa dãi nhớt cơ hồ đã chảy lòng thòng. Hắn cười nhe nhởn giọng cực nịnh bợ "Trông ngon quá, cho tao thử miếng ...". Anh làm bộ làm tịch tí rồi cười khơ khơ "Ok, dưng phải để anh mày phá tờ rinh em nó cái đã" ...
Anh vấn điếu thuốc thơm, rút bật lửa huơ huơ vài vòng như người miền nam đốt phong long rồi mới châm. Rít một hơi thật dài, nín thở chừng 5 giây rồi anh ngửa cổ từ từ nhả khói. Chừng nghe cổ họng đã khô nước bọt anh mới nâng lý há mồm chuẩn bị chiêu một ngụm cà phê. Cơ bản mà nói thì trình độ thưởng thức của anh âu cũng đã được nâng lên đến tầm nghệ thuật. Chưa kịp đưa miệng cốc sát mồm thì tự dưng thấy hai ngón tay đứa nào móc vào họng. Anh choáng váng giật mình oánh đổ cả cốc cà phê Trung nguyên số 4 vừa thơm vừa đậm vừa chất. Định thần mở mắt thì thấy con Gái Béo dí cả cái mẹt to tướng vào mặt anh, mắt trợn trừng ra chiều tức tối ... Anh tiếc rẻ nhìn bãi cà phê Trung Nguyên số 4 vừa thơm vừa đậm vừa chất ... loang lổ trên mặt đất. Công phu từ sáng tới giờ, đang mân mê còn chưa nỡ thịt, vậy mà ... Chẳng nhẽ tiếc của anh lại cúi xuống thè lưỡi ... liếm. Cơ mà không được, làm vậy mất tư cách bỏ mịa, anh điên tiết quay sang chửi con béo một chặp "#$#^@( ..." rồi mới khẽ khàng, từ tốn hỏi "Có việc gì vậy em?". Gái Béo ngồi oánh phịch xuống ghế làm mặt đất rung rinh hồi lâu rồi tự dưng bưng mặt hu hu khóc ...
- Thằng Thiến bạn anh ý ... (Con này ở tây lâu quá nên nói tiếng Việt hơi ngọng, bạn anh tên là Tiến).
- Nó làm sao? Xe tông hay tai nạn lao động?
- Tông cái mồm anh ý ... Nó ... bỏ em rồi ... hu hu ...
- Sao? Chúng mày còn đang thắm thiết thế cơ mà ... (Vụ này anh biết tỏng, thằng Thiến, à nhầm, Tiến nó đã nói với anh là không hợp tính).
- Thắm cái đầu anh ý ... (Con này hơi tí là chửi các bộ phận trên cơ thể) ... Nó chê em béo nó bỏ ... hu hu ... hức hức ... Em béo là tại em ăn nhiều, em có lỗi gì đâu chứ ... Hu hu.
Anh quay đầu nhìn kỹ, đúng là dạo này nó béo hơn thật, ngồi gập người cái là bụng tràn ra như người ta đóng thùng sơ vin ... Đang tính phân bua trộn với phân giải vài câu an ủi thì nó bỗng đứng lên cái phực. Cả cái bóng to đùng của nó uy nghi nổi bật trên bầu trời xanh ngát. Nó chỉ thẳng mặt anh "Đàn ông các anh toàn đồ đểu ... Tôi, tôi sẽ cho thằng Thiến ấy biết tay". Rồi nó bưng mặt vừa chạy đi vừa khóc, mặt đất rung một chặp rồi mới thôi... Anh thở dài lượm cái ly vỡ vứt thùng rác thầm than "Thân hình càng to, tình yêu càng nhỏ ... chao ơi cuộc đời!".
Bẵng đi một dạo chả thấy Gái Béo liên lạc. Anh cũng ngập đầu bài vở trên lab, về nhà lại hùng hục cơm nước cho vợ, thay bỉm cho con ... chả hơi đâu mà gọi cho nó. Đùng cái nó gọi choe chóe bẩu anh xuống quán cà phê, cạnh bờ đê tên là "Đê mê" để nó cho xem cái này hay lắm, đảm bảo anh cười hê hê ... Đành tặc lưỡi chia tay giấc ngủ vội vàng gà gật, anh thủng thẳng đi xuống xem cái con rách giời này nó có cái giề.
Anh đứng trước cửa quán ngó mãi mà ko thấy bóng hình đồ sộ thân yêu đâu cả. Đang định chửi tục vài câu cho vãi bực rồi về thì thấy có một bé da trắng dáng xinh, thân hình tuyệt đỉnh đứng lên vẫy rỗi rít "I'm here ... I'm here ...". Đoán chắc con Tầu khựa chết dẫm nào, tên mày là Hia thì kệ tía má mày đặt, làm cái gì mà rú ầm lên thế. Ngán ngẩm định quay đi, tự dưng thấy nó rút guốc nhắm thẳng mặt anh ngoang ngoác gào "Em đây, đứng lại ko em ném, Gái Béo của anh đây ... ". Anh há mồm kinh ngạc, đúng cái giọng ồm ộp như tây của nó, đúng cái mẹt, à mặt, thánh thiện thơ ngây ấy ... mà sao dáng hình ngon vê ka lờ, anh chột dã nghĩ nhẽ đâu con này có phép tà ma mượn hồn đổi xác ... ghê vãi. Nó chạy sầm sập ra kéo tai anh vào bàn ...
- Anh đừng có há mãi cái mồm ra thế, rớt mịa nó hàm bây giờ ...
- Sao mày ... sao mày ... lại ra nông nỗi dư lày ...?
- Há há ... anh thấy em đẹp ko? Em vừa đi Thái Lan về, tất tật tiền để dành của em đấy ... ngon ko anh?
- Ờ ờ ... dưng mà làm sao mà làm được dư lày?
- Ngố thế, giải phẩu thẩm mỹ kết hợp kiên trì luyện tập ...
- Tức là ... làm sao? Cụ thể dư lào ...?
- Thì tụi bác sỹ hớt cái bụng em đắp lên ngực em, vầy là xong thôi à ...
- Ờ ờ ... tao hiểu ...
- Anh thấy em séc xi ko?
- Ờ ờ ... Nếu ko biết cả người mày toàn đồ giả chắc tao cũng mê ..
Gái Béo cười khành khạch. Nó khoe một chặp các công đoạn làm đẹp các kiểu. Anh nghe mà cứ tưởng đang được chuyên viên giết mổ gia súc trình bày luận chứng kỹ thuật, ù hết cả tai, bong cả ráy ... Rồi nó đứng phắt lên, ngạo nghễ tuyên bố "Phen này ku Thiến nhà anh biết tay em ... ". Rồi nó lướt đi, nhẹ nhàng như gió thổi mây trôi, khác hẳn cái dáng vịt bầu lạch bạch ngày nào ... Cái ngực nó ngẩng cao, cặp mông nó nguẩy tanh tách, cái mặt nó vênh vênh, toàn thân nó lắc lư theo đúng điệu nhạc "I'm sexy and I know it ... ".
Lại bẵng một chặp không gặp. Hôm đang ngồi uống cà phê ở khu người Việt thì nó đến. Bắt chước anh nó cũng gọi cà phê Trung Nguyên số 4 vừa thơm vừa đậm vừa chất. Nó trầm ngâm một lúc lâu rồi mới thủng thẳng nói;
- Thiến mới em hết rồi ...
Anh cười ruồi;
- Đầu tư đại tu lại toàn bộ như thế mà ko ăn thua à?
- Dạ ... (hiếm khi nó dạ) Anh ấy bảo ngoại hình ko quan trọng, ăn thua là tâm hồn hai đứa không còn đồng điệu nữa ...
- Thế giờ nó sao?
- Anh Thiến yêu người khác rồi ... Còn mập hơn em ngày xưa.
...
Nó lại cúi đầu lặng thinh, anh thấy buồn cho nó, tính an ủi mà nghĩ chả để làm cái vẹo giề, đành hỏi;
- Giờ em tính sao?
Nó nhìn cái mặt ngây thuỗn của anh, nháy mắt tinh nghịch rồi phá lên cười;
- He he ... Em chả làm sao. Em đổi được job khác rồi, ngon hơn nhiều, lương gấp đôi ..
- Hả ...
- Bồ em giờ là thằng tây trắng chính hiệu ... Nó đang hì hục xách đồ cho em đằng kia kìa ...
- Hả ...
- Tất cả chỉ nhờ thay đổi ngoại hình thôi nhá ... há há ...
- Hả ...
- Phẫu thuật thẩm mỹ muôn năm ...
Rồi nó chạy biến đi...
... Ờ, muôn năm. Tự dưng nhớ tối qua vợ già rúc nách thẽ thọt "Mình cho tiền em làm lại cái ngực nhá, con bú nhiều hỏng hết rồi ...". Anh chợt tái dại, rùng mình, cà phê thơm ngon bỗng nhiên đắng ngắt ...
.
.
.
NEW VEGAS | via Linkhay.com
Reblogged from cuong205a
Reblogged from dochanhlangtu
by mehmet karaca